Hiển thị các bài đăng có nhãn kỹ năng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kỹ năng. Hiển thị tất cả bài đăng

19 thg 3, 2014

Về sự mất tập trung và thói quen ngại đọc dài





Chưa có thời đại nào mà con người mất tập trung như bây giờ, sự tiến bộ về khoa học kỹ thuật, mở rộng của các ngành nghệ thuật và phát triển kinh tế tưởng chừng sẽ làm con người và những phong tục cũng trở nên lành mạnh hơn nhưng có vẻ như là điều ngược lại. Nhận thấy khoa học kỹ thuật phát triển chỉ làm con người ngày càng trở thành nô lệ của máy móc và công cụ, sự tiến bộ của các ngành nghệ thuật thực ra chỉ là sự huyễn hoặc và phát triển kinh tế chỉ làm con người thêm xa rời thiên hướng tự nhiên.

Một điều dễ dàng nhận thấy rằng, càng ngày dân trí của con người càng cao, nhưng vĩ nhân ngày càng hiếm. Trong hầu hết xã hội dân chủ ngày nay, con người trong xã hội đó mong muốn nhất không phải là tự do, mà chính là bình đẳng, chắc chắn họ luôn muốn bình đẳng cả khi không được tự do. Bình đẳng nghĩa là con người phải được đối xử ngang bình với nhau, nghĩa là cho phép mỗi phần tử trên cơ thể của xã hội làm bất cứ cái gì nó thích, có nghĩa là sự đứt mạch lạc, sự lên ngôi của phóng túng và hỗn loạn.

Và điều để phát triển vĩ nhân lại chính là tự do chứ không phải bình đẳng. Một cây mầm tốt không thể phát triển tối đa trong cùng một điều kiện chăm sóc như nhau được, và đặc biệt chúng không để những mầm cây khác hút hết chất dinh dưỡng đáng ra chúng được ưu đãi, chúng phải được chế độ nuôi dưỡng riêng biệt. Tại sao tôi nói về vĩ nhân? Theo tôi vĩ nhân là những người thực sự tập trung và hướng ý chí vào một vấn đề nào đó chứ không phải là cái gì cũng biết một ít, thông tin gì cũng nắm được một chút, mà đa phần chúng ta bây giờ là như vậy.

Phải nói rằng, trong chúng ta ai cũng muốn được tập trung nhưng lại rất khó để tập trung, có quá nhiều thứ làm ảnh hưởng đến sự tập trung đó. Riêng việc tập trung để đọc hoàn thiện một cuốn sách đối với chúng ta cũng là điều vất vả. Ta mua một quyển sách hay về và dự định đọc trong vòng một tuần sẽ xong. Sáng sớm tỉnh dậy là lúc tinh thần minh mẫn nhất, là thời điểm tốt để đọc sách, nhưng đã gần đến giờ đi học rồi, thôi đành mang đến lớp giờ nghỉ giải lao sẽ đọc. Đến giờ nghỉ giải lao trên lớp chuẩn bị lôi sách ra đọc thì đám bạn rủ ra ngoài nói chuyện cho vui, thôi đành cất lại về nhà sẽ đọc.

Tối về đến nhà thì tiếng ti vi của mẹ đang xem phim ồn áo khó tập trung được. Định lên phong đọc sách cho yên tĩnh thì nhớ ra hôm nay hình như mình chưa lên mạng, thử lên kiểm tra face xem có thông tin gì mới không đã! Vèo cái đã 10-11 giờ đêm rồi, chết rồi còn bài tập chưa kịp làm, làm cố cho xong đến 12 giờ đêm. Lúc này mới giở ra được trang sách đầu tiên, nhưng sao mắt của mình nó cứ ríu lại thế nhỉ? Đọc chẳng hiểu gì cả, chữ nghĩa cứ mờ dần mờ dần và chìm vào trong giấc ngủ. Sáng hôm sau tất nhiên lại ngủ dậy muộn, và cứ thế sang các ngày khác.

Cuối cùng chắc chỉ có ngày lễ hay ngày nghỉ mới có thời gian, nhưng cũng vừa mới lật vài trang sách thì tiếng chuông điện thoại bên cạnh reo: “Ê, hôm nay ngày nghỉ trời đẹp quá, anh em lâu chưa gặp nhau, đi đâu gặp nhau tí.” Và cứ thế, mấy tháng sau may ra mới đọc xong cuốn sách, nhưng điều quan trọng là có khi chẳng nhớ mình đã đọc xong cái gì. Những người sống nội tâm đôi khi lại là người có sự tập trung cao hơn người khác rất nhiều, nhưng khi bị tác động họ lại dễ bị ảnh hưởng hơn.

Những phương tiện khoa học kỹ thuật hiện đại như internet, điện thoại, tivi… Là nguyên nhân chính dẫn đến sự mất tập trung này. Đôi khi chúng ta không biết lên internet để làm gì nhưng không đủ can đảm để rời màn hình. Đôi khi không có cuộc gọi hay tin nhắn nào nhưng thói quen vẫn giơ điện thoại ra trước mặt kiểm tra, và đôi khi không có chương trình tivi nào hấp dẫn nhưng chúng ta không đủ can đảm để tắt nó đi, CHÚNG TA SỢ SỰ IM LẶNG, chúng ta muốn tập trung nhưng lại sợ tập trung.

Quá mâu thuẫn. Có quá nhiều thông tin không cần thiết đến với chúng ta hàng ngày, nhiều người vẫn tưởng đó là kiến thức, nhưng thực ra không phải, đừng khoe mình biết (know), hãy làm sao để mình hiểu (understand) và biết phân tích. Có quá không khi tôi nói rằng những người còn nghiện coi tivi, facebook là những người bình thường, thậm chí là tầm thường? Các chương trình tivi, phim ảnh vừa giết chết thời gian của chúng ta, chúng lại con giết chết cả điện ảnh và nghệ thuật. Hầu hết các chương trình này là vô bổ, gây độc hại nhưng lại gây được sự quan tâm nhiều nhất. Nguyên nhân không phải là chúng ta thích xem tivi, phim ảnh đâu, mà chính sự sợ hãi, buồn chán đã kéo chúng lại với chúng ta.

Một nguyên nhân nữa chính là sự phát triển của kinh tế, con người quá bận rộn cho miếng cơm manh áo của mình mà không còn nghĩ gì về những thứ khác, họ bỏ ra quá nhiều thời gian để kiếm tiền và rồi họ lại dùng tiền kiếm được để giết thời gian. Các quốc gia nghèo có vẻ luôn đặt mục tiêu kinh tế lên hàng đầu. Cụ Phan Châu Trinh đã đi trước chúng ta hàng trăm năm khi đề ra cải cách bằng cách: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh.” Tức là kinh tế, các điều kiện sinh sống chỉ đứng hàng thứ ba, đầu tiên là phải khai trí. Vậy mà chúng ta bây giờ ít người hiểu được lời dạy này.

Trong vấn đề này, thiết nghĩ chúng ta nên có một môi trường phù hợp cho yêu cầu muốn tập trung của mình. Tôi nghĩ đôi khi chúng ta nên về các vùng nông thôn yên tĩnh (không phải đi phượt), đôi khi chúng ta nên rời xa bạn bè mình, đôi khi chúng ta nên vứt bỏ internet, điện thoại, tivi và đến một nơi nào đó thực sự yên tĩnh, và cũng đôi khi chúng ta nên cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên bằng cặp mắt của mình thay vì cái máy ảnh.

Một vấn đề liên quan đến vấn đề tập trung là thói quen ngại đọc dài, hầu như trong mỗi người bình thường chúng ta cứ nhìn vào một quyển sách dày hay một bài viết chi chít chữ là đã ngán ngẩm không muốn cầm lên đọc tiếp rồi. Không biết nó hay hay dở, chỉ cần thấy nó dài là đã chán rồi. Không phải ngẫu nhiên các trang báo mạng hay có cái gọi là “giật tít”, về cơ bản họ hiểu con người chúng ta là những thành phần lười, mà thông tin của họ có quá nhiều nên phải dùng cách đó để lôi kéo lượng độc giả. Cũng có quá nhiều câu nói: “Dài quá, ngại đọc, tóm tắt coi!” Cũng không thể trách họ được, họ có quyền lựa chọn thông tin bổ ích cho mình trong vô số các thông tin, chính chúng ta chứ không ai khác vừa là người gây ra, vừa là nạn nhân của vấn đề này.

Có một điều là chúng ta ưa đọc trích dẫn hơn đọc toàn bài, các câu nói trích dẫn (quotes) thường được mọi người nhớ lâu và ưa thích hơn toàn bộ tác phẩm. Giống như món mì ăn liền, đã được người khác chế biến và dọn dẹp cho sạch sẽ, chỉ việc đổ nước vào và bê lên ăn, đọc trích dẫn cũng vậy, cũng được người khác tổng hợp, tìm kiếm và đưa lên cho, nhưng nó vẫn có ích lợi. Điểm bất lợi của việc chỉ đọc trích dẫn mà không tìm hiểu chi tiết thì cũng có nhiều, giống như chỉ hiểu cái chung mà bỏ qua cái riêng, những cái hay của tác phẩm đôi khi không phải ở cái chung mà chính là cái diễn giải ý chung đó. Chúng ta thích tổng hợp hơn phân tích, bởi tổng hợp đã có người khác làm cho rồi, tri thức của chúng ta là tổng hợp những cái tổng hợp đó.

Ta thường thấy trong các tác phẩm văn học, lịch sử, triết học… Cổ xưa họ viết khá dài, đôi khi có những điều hơi rời xa ý chính của tác phẩm, điều đó chỉ để diễn giải có cái ý chính đó. Các tác phẩm văn học kinh điển thường ít thành công trên điện ảnh bởi điện ảnh chỉ diễn tả được cái bề nổi của tâm lý nhân vật, chỉ có đọc chính tác phẩm văn học ta mới hiểu hết diễn tiến tâm lý đó.

Mọi người hãy cứ chọn những gì mà tự cho là tốt nhất với chính mình.

23 thg 11, 2013

Làm thế nào vượt qua căn bệnh "chán nản"

Cũng giống như các bạn tôi đã từng rất nhiều lần thất bại và cô độc trong nỗi thất vọng của bản thân không lối thoát.Tôi đã học được cách thoát khỏi nỗi thất vọng đấy :Đó là nghị lực chủ yếu của bản thân.

"Tôi sẽ kể cho các bạn một câu chuyện nhỏ: Vài năm trước có một cậu học sinh lớp 10 nghiện điện tử.Đó là game Fifa,cũng bởi tình yêu bóng đá khiến cậu ấy nghiên game này.Kết quả học tập của cậu ấy sa sút.Ba mẹ cậu luôn lo lắng và ngăn cản ước mơ bóng đá của cậu ấy.Những kết quả học tập được gửi về nhà và tuy nó không kém nhưng cũng đủ để ba mẹ cậu có lý do chính đáng ngăn cản cậu.Cậu ta là một kẻ tự kỷ ngu ngốc.Dù không có một người bạn thực sự,dù không giao tiếp với bất kỳ ai trong lớp nhưng ở một tư thế của một Gia Cát Khổng Minh trong lớp mọi sự kém cỏi của cậu đều được đánh giá qua hành động của các thành viên trong lớp.Cậu ta đã vô cùng thất vọng,mất hết phương hướng đặc biệt với tâm thức của những người trầm cảm,họ chỉ muốn siêu thoát khỏi thế giới dường như chưa từng tồn tại trong họ.Trong suy nghĩ của cậu là những con đường ước mơ hỗn độn.Cậu muốn làm mọi thứ:một cầu thủ,một chuyên gia kinh tế,một đạo diễn,một cái gì đó phải hơn người!Cậu đã gặp một cô gái và chính cô ấy đã dạy cậu cách lấy lại tinh thần.Cô ấy đã bắt cậu ghi nhớ câu nói:"Cuộc sống của tôi là do tôi tạo ra!"Cô ấy đã dạy rất nhiều thứ nhưng cậu ấy không nhận ra vì điều quan trọng nhất mà cậu ấy hiểu được là ý nghĩa của câu nói kia."

Tôi đã kể cho các bạn một câu chuyện có thực bởi đó chính là những gì tôi đã trải qua.Cũng giống như với tôi,các bạn những ai đã sống trong nỗi tuyệt vọng chán chường chắc chắn hiểu điều ấy!Tôi kể câu chuyện trên để các bạn thấy rằng tôi cũng đã thực sự sống trong bế tắc như các bạn và cũng để các bạn tin tưởng rằng những điều tôi nói có cơ sở và có thể có ích cho các bạn.Sẽ cõ vài bạn nói rằng nỗi thất vọng mà tôi gặp phải là bình thường.Những nỗi đau,nỗi thất vọng khi mất một người thân,khi nỗi đau thể xác,nỗi đau mất người yêu mới thực sự khó vượt qua!Đúng vậy tất cả những nỗi đau,thất vong,buồn chán đều xuất phát từ tâm hồn chúng ta và đều là một căn bệnh trong y học-căn bệnh chán chường,người ta gọi đó là trạng thái bi thảm nhất của một con người.Cả tôi và các bạn-những ai đã từng mắc căn bệnh này đều bị nó biến thành những kẻ sống vô ích!

Có hai nguyên nhân của căn bệnh Chán chường xuất phát từ lý trí và tình cảm!

Chúng ta cần nhớ rằng con người sinh ra đã được ban cho một sứ mệnh "sống để yêu thương,để thực hiện ước mơ,hoài bão".Trong cuộc sống sẽ có nhiều lúc chúng ta chán nản nhưng chắc chắn căn bệnh chán nản vì ước mơ dang dở,không thể thực hiện là lúc chúng ta mềm yếu nhất.Tại sao vậy?Bởi vì khi các bạn mát việc,bị viết bản kiểm điểm,tan vỡ trong tình yêu hay bị tai nạn không thể đi lại...những trường hợp trên chỉ nằm về một phương diện hoặc cảm xúc hoặc nỗi đau thể xác.Những tế bào thần kinh bị ảnh hưởng chủ yếu ở bán cầu não phải-trung tâm tình cảm!Khi chúng ta đau đớn về tình cảm chúng ta cảm thấy mình cũng như bao người bất hạnh khác trên thế giới này.

Còn khi chúng ta bị mất phương hướng trong ước mơ,sự nghiệp đó cũng là lúc chúng ta thất vọng nhất.Bởi vì con người được tiến hóa so với bất kỳ sinh vật khác ở "ý chí",nỗi đau của những con người sống trong bế tắc,sống tha hóa con người thật khác nào hiến dâng cho tâm hồn cho kẻ khác.Chúng ta vẫn sẽ sống tốt nhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ vui vẻ,tương lai chúng ta sẽ hổ thẹn với hậu thế bởi những gì chúng ta đã không dám vượt qua.Quan trọng hơn chúng ta đã đi ngược với quy luật tự nhiên tiến hóa của loài người,khác nào những kẻ có lỗi với công ơn của thế hệ đi trước,là những kẻ phản bội truyền thống.Chúng ta sẽ sống mãi trong nỗi hổ thẹn,trong nỗi dằn vặt của bản thân!
Khi các bạn đã theo dõi những gì tôi chia sẻ từ nãy đến giờ chắc các bạn đủ cảm thấy sôi sục ý chí phòng trừ căn bệnh này rồi phải không!

Chúng ta đều biết rằng lý chí và tình cảm giông như tình anh em,em ngã anh nâng,anh chảy máu em cũng xót từng khúc ruột.Chúng hoàn toàn có thể tách rời một người có thể hành động theo lý chí để quên đi tình cảm hoặc vì nghĩa mà trái với lý trí nhưng điều đó chỉ xảy ra trong tùy hoàn cảnh sự tách biệt ấy không đưa chúng ta trở thành con người có ích.Dù hành động thế nào ý chí và tình cảm vẫn luôn được hoạt động song hành trong khuôn khổ đạo đức và văn hóa.Một ông quan vì hoàn cảnh gây án của kẻ tội phạm bị tha hóa bởi xã hội mà xót thương lương tay thì mãi được dân chúng kính phúc,còn một kể vì tình riêng mà cho người nhà thoát tội thì thiên hạ mãi cười chê.

Phương pháp vượt qua "căn bệnh chán nản"

Đầu tiên khi các bạn đã hiểu được nguyên nhân của căn bệnh này là sự thoái hóa noron về ý chí hoặc cảm xúc thì chúng ta dễ dàng chữa trị nó bằng cách tạo ra những noron thay thế.Chúng ta cần tạo ra cảm xúc tốt đẹp tích cực để xua tan những ý nghĩ tiêu cực.Đồng thời bạn cũng phải xác định rõ mục tiêu của bạn,ước mơ của bạn để tác nhân kích thích mối hiểm họa về ý chí bằng thừa.

Phương pháp rèn luyện chung là khi trong trạng thái chán nản các bạn phải vực lại ý chí đầu tiên bởi trung tâm cảm xúc hầu như đã bị tác nhan xấu chiếm lĩnh.Các bạn phải hiểu mình là ai mà đơn giản nhất lúc ấy phải luôn nhớ "mình là một con người".Khi ấy suy nghĩ của bạn dàn được thay đổi sang não trái,não phải của bạn đã bớt "hỏa".Tiếp đó chúng ta phải đi tìm "những giá trị thực của cuộc sống".Hãy nghĩ về gia đình,cha mẹ,tình thương của gia đình là vị thuốc ngọt ngào nhất dành cho bạn.bạn có thể chia sẻ với ba mẹ,anh chị.Nhưng tôi không đánh giá cao cách này lắm dù nó có ích bởi chúng ta cần nhớ rằng cuộc sống này là tự chúng ta quyết định nên hãy thử tự mình vượt qua nó,những lần sau chắc chắn bạn sẽ có kinh nghiệm hơn.Tôi đã nói với những người bạn của tôi khi họ chán nản,mất ý chí hãy xem một video,hay một câu chuyện nhân văn về tình người chắc chắn những giọt nước mắt xúc động sẽ làm bạn bơt nặng nề hơn.Ý chí của bạn cũng từ đấy mà mạnh mẽ hơn!

HÃY HÀNH ĐỘNG ĐỂ THOÁT KHỎI NÓ!

Lúc này hãy xác định lại ước mơ của bạn,so sánh nỗi bất hạnh của bạn đã là gì so với những hoàn cảnh kia chưa.Dù đã quen với việc vượt qua những bế tắc bất chợt ập đến nhưng tôi vẫn luôn viết mọi cảm xúc ra giấy,những dòng nhật ký ý nghĩa luôn mách bảo tôi sống tốt hơn và tạo thêm kinh nghiệm trong những hoàn cảnh tương tự cho tôi!Các bạn cũng vậy đừng chần chừ,e ngại ai đó nhìn thấy những gì bạn viết hãy viết ra và phâ n tích sự việc bạn vừa mắc phải.Những câu chuyện sâu lắng kiểu như"chiếc lá cuối cùng"sẽ có ích cho các bạn rất nhiều lúc này.Rõ ràng người với người nên sống trong mối dung hòa vốn có của tinh thần nhân đạo,"hòa"là gốc rễ trung gian giải quyết mọi xung đột những cũng cần sử dụng nó đúng lúc.Còn bây giờ bạn cần nhìn nhận lại những câu nói,những việc làm của người khác làm tổn hại tâm hồn bạn.Chúng ta không nên trả thù chỉ cần chứng minh cho họ thấy họ đã sai khi động đến lòng tự trọng của chúng ta.

Tóm lai khi gặp hoàn cảnh thất vọng,chán nản bạn phải:
1>Tĩnh tâm nhìn nhận sự việc,cố đừng khóc nữa!nhớ rằng bạn là:"một con người"
2>Xem một video,clip về tình người.Giờ hãy khóc thật nhiều!Kìm nén ban nãy hãy tuôn chảy ra hết,bạn sẽ tìm được sự đồng cảm và cũng đông cảm với hoàn cảnh kia.
=>Đơn giản bạn sẽ tự hiểu rằng"không ai yêu quý chúng ta hơn chính chúng ta"
3>Viết ra giấy tất cả suy nghĩ cảm xúc bạn đang nghĩ,viết lại những lời chế bai,chế giễu hay những lời nói vô tâm làm bạn tổn thương.
=>Hãy gạch chéo chúng và ghi ra những lời cổ động từ chính lý chí của bạn.Phải chứng minhc ho họ thấy bạn không dễ bỏ cuộc,bạn làm được,không cần họ bạn vẫn có thể sống tôt!(Nhớ ghi rõ những lời hứa của bạn lúc này)
4>Không gì đảm bảo rằng bạn sẽ hoàn toàn thoát khỏi trạng thái chán nản nếu bạn không hành đông ngay.Hãy mạnh dạn tiến ra khỏi "Cái bao" đã giam cầm bạn.Đơn giản như tiến lại phía mẹ và nói:"Con không sao!con đã vượt qua!"


Các bạn hãy tự rèn luyện để tâm lý vững chắc có thể "thiền" có ích cho các bạn với tôi đó là một người bạn!hãy cố gắng rèn luyện mỗi ngày để bình tĩnh vượt qua căn bệnh này.Còn một điều các bạn cũng nên nhớ:Con người rất dễ rơi vào trạng thái"cảm xúc bị đông băng"vì thế đừng nên chú trọng ở bước tạo cảm xúc quá.Nó sẽ làm bạn mêt mỏi hơn,hãy tạo nấc thang cảm xúc phù hợp nhất,khi đến đỉnh của neo cảm xúc bạn phải hành động ngay!

28 thg 10, 2013

5 Bí Quyết Quan Trọng Trong Cuộc Sống




Bí quyết để không thất vọng, là đừng kỳ vọng.

Ta có quyền hy vọng trên cơ sở tin vào điều ta có, điều ta làm, nhưng đừng kỳ vọng vào bất cứ ai, bất cứ sự việc nào. Cha mẹ ta, anh em ta, con cái ta, ruột rà như vậy nhưng họ là một thực thể khác. Họ có thân thể khác ta, trí óc khác ta, mỗi giây phút trải nghiệm trong đời họ đều khác ta, vậy lấy cơ sở gì để ta kỳ vọng?
Một mai, nếu họ không giống như ta mong đợi, chỉ đơn giản là họ đang sống cuộc đời của chính họ, không phải sống cho ta. Đặt kỳ vọng quá nhiều vào một người giống như đặt kỳ vọng quá nhiều vào anh thợ điêu khắc. Ta mong muốn một bức tượng giống hệt ta, trong khi mỗi nhát bào, mỗi lát cắt, một lần đẽo là một lần thay đổi trong từng sát na anh thấy thở, trong từng ánh mắt anh ấy nhìn, trong từng bậc cảm xúc anh ấy có. Thế nên, đừng thất vọng nếu bức tượng anh ấy tạc cho ta, hoàn toàn không giống ta. Có thể đẹp hơn ta muốn, có thể xấu hơn ta nghĩ. Mũi có thể dài hơn, lưng có thể ngắn hơn. Nhưng đừng thất vọng. Anh ấy đã tạc xong rồi! Công việc anh ấy đã hoàn tất. Cái ta đang nhìn thấy là con mắt của anh ấy nhìn vào ta, bàn tay của anh ấy vào thời điểm đó, và thần thái của ta vào thời điểm đó. Không ai có lỗi trong một bức tượng đã hoàn tất. Chỉ là cái ta có không như cái ta muốn. Người ta chọn không phải là người phù hợp. Thời khắc diễn ra không phải là thời khắc tốt nhất. Và nếu làm lại, ta biết là sẽ làm điều gì đó tốt hơn.

Bí quyết để luôn luôn yêu thương, là đừng mong cầu tình yêu ở người khác.

Người ta thường hạnh phúc khi được yêu, nhưng ít khi hạnh phúc khi đang yêu. Đó là vì, người ta yêu có điều kiện. Tôi còn yêu anh khi anh còn yêu tôi, còn chung thủy với tôi, còn mang lại niềm vui, sự chăm sóc cho tôi. Điều đó sẽ hết, thậm chí, sẽ biến thành thù hận, ngay khi anh yêu người khác, hoặc không còn quan tâm đến tôi nữa. Thế nhưng, nếu thật sự biết yêu, thì ngay cả đã ra khỏi một mối quan hệ, cũng không phải là đã ra khỏi tình yêu. Có khi, ta yêu họ tha thiết đến từng phút trong ta đều có họ, nhưng nếu họ không yêu ta như ta muốn, mà họ còn yêu người khác nữa, thì việc rời xa họ không phải vì ta hết yêu họ, mà là để cho họ có cơ hội chân thành hoàn toàn với người khác. Vì ta không muốn nhìn thấy họ nói dối với 2 người, hoặc 3 người. Vì ta muốn họ được hưởng thụ thứ tình yêu trọn vẹn nhất, không phải áy náy gì với ta. Và vì, khi rời khỏi họ, ta có cơ hội nhìn ngắm họ trong một tình yêu khác ngoài ta, để biết rằng, sự thật, trên đời, chẳng có ai dành riêng cho ai hết. Chỉ là chúng ta lựa chọn ai, và có cơ hội lựa chọn ai trong cuộc đời mình.

Bí quyết để có thể cười vui giòn giã, là hãy sống cuộc sống của một đứa trẻ thơ.

Học cách thú vị khi chơi trò oẳn tù tì, học cách mê đắm khi ngắm một đàn chim bay, học cách ngẩn ngơ khi thấy một bông hoa đang nở ở bờ rào nhà ai đó. Đó là khi lặng lẽ một mình thôi, nhìn ngắm thành quả của ta sau những ngày dài nỗ lực, chảy nước mắt vì vui. Đó là lúc chào tạm biệt một người với lời chúc hạnh phúc, dù biết, đường trở về sẽ không bao giờ còn có họ song hành. Không ai cấm bạn cười, kể cả khi đang đau đớn nhất, vì khi bạn cười, không phải cho quá khứ. Mà là cho tương lai.

Bí quyết để giải quyết một nùi rắc rối, là tách từng sợi một ra, với lòng kiên nhẫn và tư duy logic.

Nếu sợi này đan xen với sợi khác chằng chịt, thì hãy chọn ra một sợi trung tâm – cái sợi có liên quan và quyết định nhiều nhất đến các sợi khác. Hãy tập trung vào sợi đó. Từ từ, những sợi khác sẽ ngãng ra.

Bí quyết để luôn luôn tin vào bản thân ta, là cần phải tự quy chiếu hàng ngày.

Ta không luôn luôn đúng. Ta có thể đang sai. Ta đang sai điều gì đó? Ta có lỗi gì trong mối quan hệ đó? Ta cần làm gì để khắc phục đó? Có cần phải làm ngay không? Có thể dừng lại chờ đợi một cơ hội khác, một thời điểm khác không? Ta muốn điều này, ta có cơ sở nào để thực hiện điều đó? Các cơ sở đó có đáng tin không? Một năm qua, ta có khá hơn một năm trước không? Một tháng qua, ta có khá hơn tháng trước không? Và hôm nay, ta có khá hơn hôm qua không? Nếu trả lời có hết, thì ta cũng có cơ sở để tin vào bản thân mình. Và nhớ rằng, có khi cả thế giới không chịu tin mình, điều đó không có nghĩa là ta không đáng tin. Hãy cúi mặt xuống và chờ đợi, ngày ta được tin, chắc chắn sẽ tới.

27 thg 10, 2013

Làm Thế Nào Để Đẩy Bản Thân Vượt Qua Trạng Thái “OK, Biết Rồi”?


Nhận thức (cognitive), kết hợp (associative) và tự động (autonomous)

“Khi bạn muốn trở nên giỏi về một việc gì đó, thì CÁCH THỨC bạn sử dụng để thực hành nó quan trọng hơn rất nhiều LƯỢNG THỜI GIAN mà bạn dành cho nó.”
“Mọi chuỗi hành động tâm lý được thường xuyên lặp lại sẽ có xu hướng tự nó kéo dài mãi”, đó là nhận định của William James, một nhà tâm lý học và triết học người Mỹ, “chính vì thế chúng ta thấy mình tự động suy nghĩ, cảm nhận và hành động theo cách mà chúng ta  ĐÃ suy nghĩ, cảm nhận và hành động trong những hoàn cảnh tương tự.”  Tâm lý này là con dao hai lưỡi: một mặt, nó giúp chúng ta tự động “kích hoạt” và “tải lại” những dữ liệu có trong hệ thần kinh của chúng ta khi đối diện với những vấn đề quen thuộc, nhưng mặt khác, điều nguy hiểm là chính nó cũng là bức tường cao ngút mà chúng ta phải vượt qua khi mong muốn phát triển thêm kỹ năng đang có hoặc học thêm một kỹ năng mới.
Trong một chương của cuốn sách “Maximizing Your Potential” – một nguồn tư liệu tuyệt vời hướng dẫn bạn cách thức tạo ra may mắn cho riêng mình – nhà khoa học Joshua Foer đã nghiên cứu trạng thái tâm lý trì trệ này và hướng dẫn chúng ta cách phá bỏ nó. Ông nêu vấn đề:
“Trong thập niên 60, các nhà tâm lý học đã xác định ra ba giai đoạn chúng ta lần lượt trải qua trong quá trình lãnh hội kỹ năng mới. Giai đoạn đầu tiên là giai đoạn “nhận thức” (cognitive stage), trong giai đoạn này chúng ta “trí tuệ hóa” kỹ năng mới, phân tích và phát triển những chiến lược để hấp thụ nó tốt hơn, đây cũng là giai đoạn chúng ta mắc rất nhiều lỗi. Tiếp theo là giai đoạn “kết hợp” (associative stage), khi đó chúng ta dần phạm ít lỗi hơn, và thật sự chúng ta đang làm việc tốt hơn. Giai đoạn cuối cùng là giai đoạn “tự động” (autonomous). Trong giai đoạn này chúng ta đã “nhập” kỹ năng mới học được vào tiềm thức của mình và sẵn sàng “bật” nó lên một cách tự động.”
Và cũng chính khi đó, chào mừng các bạn đến với thế giới của “OK, biết rồi” (tên nguyên bản là “ OK Plateau”). “OK, biết rồi” là trạng thái tâm lý mà trong đó, khi bạn đã tiếp nhận kỹ năng mới đến giai đoạn “tự động”, bạn sử dụng kỹ năng mới này một cách nhuần nhuyễn, hiệu quả. Điều này làm cho bạn thấy thoải mái và chính ĐIỀU NÀY ngăn trở bạn phát triển nó lên một tầm mới. Tình trạng “OK, biết rồi” xảy ra trong mọi kỹ năng, từ lái xe đến học một ngoại ngữ mới. Sau một giai đoạn tích lũy ban đầu, bạn tiến bộ rất nhanh. Tuy nhiên theo sau đó là cảm giác “ờ, được rồi”, “thế là đủ” và sự tiến bộ của bạn chậm lại hoặc ngừng hẳn.

Tại sao bạn không thể tiến xa hơn khi rơi vào trạng thái “tự động”

Dĩ nhiên, điều khó khăn ở đây là, chúng ta không thể trở nên tốt hơn nữa khi rơi bước vào giai đoạn “tự động”. Nhưng may mắn thay, các nhà tâm lý học đã tìm ra một số chiến lược giúp chúng ta có thể vượt qua giai đoạn này bằng cách “chặn lại” giai đoạn “tự động”, trong đó những thất bại đến từ quá trình suy nghĩ phá cách và thử nghiệm và việc chủ động mắc lỗi trở nên quan trọng, chúng cũng là những điều mà nhà văn J. K. Rowling đã trải nghiệm và xác nhận. Foer viết:
“Trong tất cả các lĩnh vực, những chuyên gia thật sự thường thử nghiệm những điều mới mẻ và sẵn sàng đón nhận thất bại đến từ quá trình thử nghiệm đó. Những tay trượt ván giỏi nhất sẽ thử nghiệm những pha biểu diễn chưa ai thử. Những nhạc công tuyệt vời nhất, thay vì chơi đi chơi lại những đoạn nhạc mà mình đã thành thạo, sẽ dành nhiều thời gian cho những khuôn nhạc họ chưa thể hiện xuất sắc. Cách thức để trở nên giỏi hơn nữa là ép bản thân mình luyện tập vượt qua giới hạn của chính bản thân.”
Foer trải nghiệm trạng thái “OK biết rồi” khi đang viết cuốn sách “Moonwalking with Einstein: The Art and Science of Remembering Everything” – cuốn sách về tăng cường trí nhớ bằng cách kết hợp những nguyên lý của các nhà thông thái cổ đại và khoa học hiện đại. Khi viết cuốn sách đó, ông cố thực hiện bài tập nhớ tất cả những lá bài của một bộ bài, ông nhanh chóng đạt tới trình độ “OK biết rồi”, nhưng nhà tư vấn tâm lý của ông khẳng định rằng đó là quá trình tiến bộ bình thường. Cảm thấy hào hứng, Foer quyết định tìm đọc lại những nghiên cứu của Paul Fitts và Michael Posner, những nhà tâm lý học phát hiện quá trình ba bước “nhận thức”, “kết hợp” và “tự động”, trong đó giai đoạn cuối cùng là giai đoạn mà ông quan tâm nhiều nhất, ông viết tiếp:
Trong giai đoạn “tự động”, bạn mất ý thức kiểm soát đối với điều bạn đang làm (“tự động” mà). Trong đa số trường hợp thì điều này là tốt, bởi vì não bạn phải xử lý ít công việc hơn. Thực tế là, “tự động” rất cần thiết cho chúng ta. Bạn càng ít quan tâm đến những việc lặp đi lặp lại hàng ngày, bạn càng tập trung hơn cho những điều quan trọng hơn, những điều mà bạn chưa từng thấy trước đây. Và như thế, khi chúng ta “giỏi” làm cái gì đó, chúng ta sẽ đưa mọi dữ liệu về vấn đề đó vào bộ nhớ của mình và dừng chú ý về nó.
Bạn có thể thấy giai đoạn này khi xem hình chụp fMRI não bộ của những người đang học kỹ năng mới. Khi người ta trở nên nhuần nhuyễn khi làm một điều gì đó, những phần não liên quan đến ý thức hoạt động kém sôi nổi hơn. Đây là trạng thái “OK, biết rồi”, thời điểm mà bạn hài lòng với level của mình, bật chế độ “lái tự động” và ngưng tiến bộ.

Sự khác nhau giữa thiên tài và phần còn lại của thế giới

Những nhà tâm lý học thời kỳ đầu, theo Foer, tin rằng trạng thái “OK biết rồi” là chặn trên của khả năng nội tại của một người. Nói cách khác, họ cho rằng điều tốt nhất bạn có thể làm chính là điều tốt nhất bạn đã làm. Tuy nhiên, nhà tâm lý học Anders Ericsson người Thụy Điển ở Đại học Florida State và các cộng sự đã theo dõi vấn đề này một cách sát sao và phát hiện rằng yếu tố quan trọng duy nhất để vượt qua ngưỡng “OK biết rồi” cũng chính là yếu tố giúp Mozart trở thành một thần đồng âm nhạc ở tuổi còn rất nhỏ cũng như giúp lý giải thói quen làm việc nghiêm khắc của các nhà văn thành công của mình. Foer viết:
“Điều khác biệt giữa kẻ xuất sắc và phần còn lại đó là thiên tài có xu hướng dồn sức vào những thói quen quan trọng mà Ericsson gọi đó là ‘thực hành có chủ động’. Đã làm việc với những người xuất sắc nhất trong những lĩnh vực khác nhau, Ericsson phát hiện rằng dù là những kẻ xuất chúng, họ vẫn có quá trình phát triển như chúng ta. Tuy nhiên, điểm chung của họ là họ phát triển ba chiến lược để giữ mình khỏi rơi vào chế độ “lái tự động”: tập trung vào kỹ năng, giữ cho mình luôn ý thức về mục tiêu, và thường xuyên thu nhận và kiểm định các phản hồi về quá trình của mình. Nói khác đi, họ ép mình phải tự lái chiếc máy bay chứ không để mọi thứ cho chế độ ‘lái tự động’ xử lý.”
Foer cũng rất cẩn thận chỉ ra, chỉ có luyện tập không thì cũng khó có thể khẳng định rằng bạn sẽ có sự tiến bộ – yếu tố then chốt ở đây là sự chủ động có ý thức trong luyện tập. Nhiều nghiên cứu đã chứng minh, trong nhiều lĩnh vực, từ bóng rổ đến cờ vua, số năm bạn dành ra để luyện tập có độ tương quan rất thấp đến mức độ lãnh hội của bạn. Ericsson cũng kết luận, đó chính là cách tốt nhất để thoát khỏi trạng thái ỳ “OK biết rồi”.
Thực hành chủ động, về mặt bản chất, là gian khổ.


Khi bạn muốn trở nên xuất sắc ở một lĩnh vực nào đó, lượng thời gian bạn đầu tư không quan trọng bằng bạn đầu tư cho chính bạn như thế nào. Luyện tập theo kiểu bình thường là chưa đủ. Để phát triển, bạn phải chứng kiến bản thân mình thất bại, và học hỏi từ chính sai lầm của mình.

26 thg 10, 2013

Khi gặp khó khăn hãy nhớ tới lúc bạn bắt đầu



Có một vị thương gia tay trắng lập nghiệp kiếm được rất nhiều tiền, nhưng vì kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết bèn ra sông tự tử.

Vào lúc canh ba một ngày nọ, anh ta đến trước bờ sông chuẩn bị tự vẫn, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thống thiết, anh ta đến hỏi cô gái: "Cô à, đêm hôm khuya khoắt cô đứng một mình ở đây làm gì?"

Cô gái buồn bã nói: "Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không thể tiếp tục sống".

Vị thương gia vừa nghe xong lập tức phản hồi nói: "Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc mà chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được".

Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ đi ý định tự tử.

Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: "Lúc ta chưa giàu có ta sống thế nào, ta cũng tay trắng làm nên mà".

Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia: "Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, ông ra đây để làm gì?"

Ông ta trả lời: "Ừ,... đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi".

------------------------------------------

Khi khó khăn ập tới, trước mắt ta mọi thứ dường như sụp đổ tất cả, nhưng chỉ cần cố gắng một chút thôi, cố gắng một thời gian ngắn nữa thôi, khi bình tĩnh lại bạn sẽ thấy mọi chuyện thật chưa hẳn là dễ sợ như bạn từng tưởng tượng.

Rồi bạn sẽ vượt qua được - rất nhẹ nhàng.

10 Cách Tiết Kiệm Tốt Nhất

Nhiều người hiểu nhầm tiết kiệm và đánh đồng nó với sự “rẻ tiền”. Một số khác lại sợ mình bị đánh giá phán xét rằng mình “Bần tiện” Thực tế, tiết kiệm là sự đảm bảo rằng bạn sẽ nhận được lợi ích nhiều nhất từ tiền bạc, của cải của mình, tin vui là bạn không cần phải tiết kiệm suốt cuộc đời. Hãy học cách “hoãn sự sung sướng nhất thời” bằng những mẹo nhỏ dưới đây để đảm bảo cuộc sống tài chính viên mãn cho phần còn lại của cuộc đời

SAVE MONEY





1. Không mua những thứ bạn không cần

Để có lợi ích lớn nhất từ số tiền bạn có, điều cần thiết là phải hiểu rõ sự khác biệt giữa muốn và cần. Cam đoan với bạn rằng rất nhiều thứ mà bạn nghĩ mình “cần” thực chất chỉ là thứ bạn “muốn”, để xoa dịu cơn thèm mua sắm của mình.

Những thứ “cần” cơ bản gồm có: thực phẩm (gồm cả nước), nhà ở, quần áo.

Điều đó có nghĩa là tivi (và hầu hết các món đồ trong nhà bạn) là thứ mong muốn, chứ không phải nhu cầu thiết thực.

Cách tiết kiệm đơn giản là, nếu bạn không cần đến nó, đừng mua, dù cho giá tốt bao nhiêu đi nữa.

2. Chỉ mua khi bạn có tiền.

Một trong những nguyên tắc tiết kiệm cơ bản là phải có tiền để trả cho những thứ bạn mua. Trả bằng tiền mặt thay vì thẻ tín dụng, và bạn sẽ đảm bảo mình không tiêu nhiều hơn khả năng chi trả.

3. Mua theo giá trị sử dụng, chứ không phải giá bán

Một quan niệm sai lầm về việc tiết kiệm là mua những thứ rất rẻ tiền hoặc giá rất thấp. Sự thực là người tiết kiệm luôn cố gắng mua với giá trị sử dụng tốt nhất, trong đó tính đến các yếu tố như tuổi thọ và và các chi phí phát sinh duy trì sau này. Điều đó thường có nghĩa là hãy nhìn vào chi phí dài hạn cho sản phẩm, chứ không phải là giá mua ban đầu. Chẳng hạn, mua một bộ quần áo tốt, chứ không nên mua quần áo rẻ tiền để rồi lại phải thay liên tục.

4. Kiên nhẫn

Những người tiết kiệm hiếm khi mua những món đồ công nghệ mới nhất, hiện đại nhất. Thay vào đó, họ chờ đợi cho đến khi công nghệ đạt đến đỉnh cao, đồng thời giá của sản phẩm lại giảm xuống mức vừa phải cho đa số. Thường là họ sẽ mua thế hệ 2, 3 của sản phẩm mới nhất.

5. Mua đồ đã qua sử dụng

Một mục tiêu cơ bản của tiết kiệm là có được giá trị tốt nhất từ thứ mà bạn mua, và điều này thường đồng nghĩa với việc mua sản phẩm đã qua sử dụng. Người tiết kiệm thường vui vẻ để cho người khác trả đủ tiền cho sản phẩm và mất thêm những chi phí phát sinh ban đầu (chẳng hạn, hãy nghĩ đến sự khác biệt về giá giữa một chiếc xe hơi mới tinh, và một chiếc đã qua sử dụng 2 năm hay 1 chiếc smart phone đã qua sử dụng với giá chỉ còn 50-60%)

Đồ dùng rồi thường có giá giảm hơn nhiều so với đồ mới tinh, trong khi đa số vẫn giữ được các chức năng cơ bản, và trong nhiều trường hợp vẫn còn bảo hành từ nhà cung cấp nên bạn hoàn toàn có thể yên tâm về chất lượng.

6. Tìm kiếm sự thay thế trước khi mua

Thay vì đổ cả đống tiền vào những thứ mà bạn có thể chỉ dùng vài lần, hãy xem các giải pháp thay thế. Chẳng hạn mượn của bạn bè, hàng xóm hoặc trong thư viện. Hoặc giả, về lâu dài, nếu thuê có rẻ tiền hơn so với mua không? Mua chỉ là một trong nhiều giải pháp để có được thứ mà bạn cần.

7. Lờ hàng xóm đi

Một phần của cách sống tiết kiệm là bạn phải hiểu rằng cuộc sống không phải là sự cạnh tranh ai có nhiều đồ nhất. Điều quan trọng là tập trung vào nhu cầu của bạn và gia đình, và không phải là xem người khác đang tiêu tiền vào việc gì. Nếu hàng xóm mua, không có nghĩa là bạn cũng phải ra chợ ring về món tốt hơn như thế.

8. Đừng bao giờ trả tiền toàn bộ

Khi mua một món đồ, bạn đừng nên trả hết tiền cho nó. Có nhiều cách để giảm bớt chi phí, chẳng hạn dùng coupon, chiết khấu, chờ hàng giảm giá hoặc mặc cả. Với một chút chuẩn bị và tính toán, bạn sẽ thấy mình tiết kiệm được đáng kể.

9. Đừng lãng phí

Để tiết kiệm, bạn phải biết ghét sự lãng phí, nó bao gồm cả lãng phí tài nguyên hay thời gian. Sự hiệu quả là “bạn thân” của người tiết kiệm, và người tiết kiệm thường tuân thủ một loạt các quy trình xanh như tái sử dụng, tái chế… những thứ mà họ có.

10. Tự mình làm việc

Hãy tự mình làm các việc có thể, thay vì thuê người khác. Người tiết kiệm có xu hướng trở thành chuyên gia trong lĩnh vực tự làm, và không trả tiền cho những việc họ có thể tự mình xoay xở.