16 thg 11, 2013

Truyền kinh nghiệm và học kinh nghiệm

 Những ai từng trải một chút đều nhận ra điều này :

   Hồi còn trẻ khi nghe các lời thầy dặn, cha mẹ dặn, kinh sách dặn ta thường có hai thái độ :



      -Điều này không quan trọng
      -Điều này mình đã nghe và đã hiểu
  Đến vài chục năm sau thì ta lại nhận ra hai điều:
      -Hồi còn trẻ ta chẳng hiểu các lời nhắn nhủ của các bậc trưởng thượng và kinh sách một chút nào cả
      -Bây giờ ta đã hiểu và muốn truyền lại kiến thức và kinh nghiệm lại cho em cháu của mình thì lại gặp bổn cũ soạn lại
    Em cháu ta một là cho rằng điều ta nói không quan trọng ,hoặc nghĩ là đã hiểu rõ và không cần quan tâm thêm... Xuân , Hạ , Thu , Đông, rồi Xuân.....
Cuộc đời cứ tiếp diễn với một vòng tròn "bổn cũ soạn lại" như thế.
Ta ước chi có cách nào truyền tải được những kiến thức và kinh nghiệm ta có đến các người trẻ,thì họ sẽ sung sướng cách mấy. Họ sẽ không mất bao nhiêu năm tìm kiếm ,trầy trụa,gian khổ như ta đã bị...
Nhưng không thể được. Chính vì vậy mà vòng đời luẩn quẩn, bổn cũ soạn lại, vẫn quay đều cả triệu năm nay
Đó cũng chính là một nghĩa của Bánh Xe Pháp (The Dharma wheel).

 Mọi người thấy ở đầu mình dùng chữ "truyền kiến thức và kinh nghiệm" mà không nói là truyền kiến thức , vì kiến thức thực sự chỉ đến với kinh nghiệm. 30 năm trước ta đọc một điều và không hiểu được(dù là ta nghĩ mình đã hiểu) vì ta chưa có kinh nghiệm. 30 năm sau ta đã có nhiều kinh nghiệm đời, đọc lại điều ta đọc 30 năm trước, thì ta khám phá ra là bây giờ ta hiểu được điều này cực kỳ sâu sắc, mà 30 năm trước ta không hiểu.
Kiến thức thực sự chỉ đến với kinh nghiệm.  Mà kinh nnghiệm thì không thể truyền được, mỗi người phải tự trải nghiệm cho chính mình.
Chính vì vậy mà cái vòng luẩn quẩn.

 Nhưng nếu các bạn trẻ thông thái,các bạn vẫn có thể học được một phần kinh nghiệm của các bậc trưởng thượng. Học như thế này(cái chính vẫn là bạn phải tự thấy được nhé):
Khi sắp sửa làm việc gì mình thấy rất dễ mà nghe các bậc trưởng thượng nói là chuyện khó và nguy hiểm,thì nghĩ về lời đó và hỏi: Tại sao mình thấy rất dễ mà các vị trưởng thượng lại nói là khó và nguy hiểm? Chẳng lẽ mình giỏi hơn các vị đó đến mức đó sao?
Chỉ một câu hỏi như vậy sẽ giúp các bạn chậm lại một chút, dừng lại một chút... và hy vọng là sự chậm lại như thế sẽ giúp các bạn làm quyết định chính xác hơn và hành đông thông minh hơn.

Nghe người ta quảng cáo bán hàng đa cấp chẳng phải làm gì cả mà có tiền như nước, và các bậc trưởng thượng nói 1000 người làm đa cấp thì có đến 999 người là mất tiền, thì hãy suy nghĩ một chút về " what is too good to be true is good to be true: ( cái gì qua tốt để là sự thật thì quá tốt để là sự thật), rồi sau đó hãy tính là mình muốn lao vào nơi ngồi mát ăn bát vàng này không?

Tất cả chúng ta đều phải trả giá cho những kinh nghiệm sống của ta. Chẳng có bài học nào mà không mất gì cả. Chỉ là cái giá đó thấp hay cao . Và sự khác biệt về giá cả thường nằm trong một yếu tố duy nhất-mình có thấy được giá trị tư vấn của những người đi trước hay không?













Không có nhận xét nào: